Bạn đọc viết

“Phút cuối chồng tôi đã được làm cha”

Anh Nguyên

Health+ | Đó là lời cảm thán vừa hạnh phúc vừa buồn khổ trong câu chuyện đẫm nước mắt của chị Thơm – người mẹ hiếm muộn mong con.
“Phút cuối chồng tôi đã được làm cha”
Chị Thơm đang sống hạnh phúc cùng cô con gái nhỏ (Ảnh: Facebook nhân vật)

Cũng như rất nhiều người phụ nữ khác, sau khi lấy chồng, chị Thơm rất mong có thành viên mới luôn để thắt chặt thêm tình chồng vợ và vui cửa vui nhà. Thế nhưng, cuộc đời cứ như trò cút bắt, càng mong lại càng chẳng được. Chị Thơm và chồng – một người đàn ông Trung Quốc hơn chị 20 tuổi – chờ con đã 2 năm nhưng không thấy nên mới đi khám. Đi khám thì được bác sỹ kết luận, chị bị mắc hội chứng buồng trứng đa nang còn chồng chị thì lại tinh trùng yếu.

Vợ chồng chị đã đi khám chữa nhiều nơi, cả các bệnh viện Việt Nam lẫn Trung Quốc, Hàn Quốc và Anh. Mãi rồi hạnh phúc mới mỉm cười với vợ chồng chị. 

Nhưng đắng cay thay, ngày cô con gái bé nhỏ chào đời cũng là ngày chồng chị Thơm vĩnh viễn ra đi vì căn bệnh ung thư phổi.

Healthplus.vn xin trích đăng lời tâm sự đầy nước mắt của chị Thơm, mong tiếp thêm niềm tin và nghị lực cho những gia đình mong con, hiếm muộn.

“Tôi muốn dành những dòng viết này cho những phụ nữ đang từng ngày mong ngóng con yêu chào đời. Chắc hẳn, bạn cũng giống như tôi, có những lúc chùn chân và tưởng chừng như không thể bước tiếp. Nhưng chỉ cần không bao giờ từ bỏ, rồi đến một ngày, bạn sẽ hiểu rằng, trên thế giới này vẫn có những điều thật kỳ diệu. Đó là thứ hạnh phúc quý giá và ấm áp vô cùng khi được ôm con vào lòng….

“Phút cuối chồng tôi đã được làm cha” - Ảnh 1Mẹ con chị Thơm tặng hoa cho nghệ sỹ Hán Văn Tình khi nghệ sỹ đang điều trị bệnh tại bệnh viện (Ảnh: Facebook nhân vật)

Câu chuyện của 7 năm về trước, tôi - một cô gái lỡ thì, chồng tôi là người Trung Quốc hơn tôi hai chục tuổi. Anh là một hiệu trưởng một trường Đại học của Trung Quốc. Gặp nhau rất tình cờ và chính bản thân tôi cũng không ngờ rằng, tôi và anh đã vượt qua những khoảng cách quá lớn ấy để nên duyên chồng vợ.

Vì cả hai đều đã lớn tuổi nên vợ chồng tôi muốn con sớm. Nhưng thời gian cứ đằng đẵng trôi đi, 2 năm rồi mà vẫn chưa có tin vui. Đi khám thì được biết, tôi mắc buồng trứng đa nang còn chồng tôi lại tinh trùng yếu.

Vợ chồng tôi đã đi khám chữa ở nhiều bệnh viện mà không có kết quả. Thậm chí, anh ấy đã đưa tôi sang cả Anh và Hàn Quốc để thụ tinh nhân tạo. Tôi nhớ như in cái cảm giác buồn khổ, thất vọng khi bác sỹ Hàn Quốc lắc đầu rồi đến lúc vui mừng khôn xiết khi thấy nét rạng ngời trong ánh mắt và nụ cười của bác sỹ người Anh. Tuy cả hai không nói gì, chỉ nhìn nhau nhưng tôi biết anh ấy cũng đang hạnh phúc, ngập tràn hy vọng như tôi vậy.

Ngay buổi tối hôm ấy, chồng tôi đã lên kế hoạch mua đồ gì cho con. Tôi trêu anh: “Vẫn chưa biết trai hay gái mà”. Anh cười như một đứa trẻ: “Anh sẽ mua đồ cả trai cả gái”. Anh còn bảo muốn thông báo cho cả hai gia đình, tôi ngăn anh lại, chờ con lớn hơn đã. Đó là những ngày hạnh phúc vô bờ bến kể từ khi chúng tôi lấy nhau. 

Vài hôm sau, bỗng nhiên, tôi đau bụng dữ dội, rồi ngất lịm đi. Khi mở mắt, tôi thấy anh đang gục bên cạnh và nắm chặt lấy tay tôi, giọt nước mắt còn đọng lại trên gương mặt anh. Lần đầu tiên tôi thấy anh khóc. Tôi ngước nhìn thấy vẻ mặt buồn rầu của bác sỹ và đã hiểu ra vấn đề. Lúc ấy, nỗi đau dồn nén, tôi chỉ muốn khóc thét lên, nhưng không còn đủ sức nữa.

Khoảng thời gian sau đó thực sự khó khăn với vợ chồng tôi. Ngay cả khi ngủ, nhìn anh cũng vẫn rất buồn, lòng tôi lại thêm quặn thắt. Có những lúc, tôi đã rơi vào trầm cảm, khóc mãi trong đêm.

Nỗi đau lại nối dài thêm nữa khi bác sỹ thông báo chồng tôi bị ung thư phổi giai đoạn cuối, phải tiến hành xạ trị ngay. Mọi thứ như sụp đổ, tôi thấy mình không thể thở nổi nữa, lòng thắt lại, những giọt nước mắt đầy cay đắng tuôn dài và không thể nói nên lời. Chúng tôi vẫn còn nhiều dự định, vẫn khát khao một mái ấm trọn vẹn, một gia đình đầy ắp những tiếng cười trẻ thơ. Con đường dài phía trước, tôi phải tiếp tục sống sao đây?

Nhìn ánh mắt u buồn và vẻ thẫn thờ của anh, tôi kìm nén nỗi đau, lau vội những giọt nước mắt còn nóng hổi trên má. Không, tôi không được khóc, không cho phép mình gục ngã, tôi tự dặn lòng phải mạnh mẽ hơn.

Rồi hạnh phúc cũng mỉm cười

Đến một ngày, tôi nghe tin có đoàn bác sỹ nước ngoài điều trị hiếm muộn sang Việt Nam dự hội thảo về chữa trị hiếm muộn, đặc biệt có chuyên gia nổi tiếng ở khắp châu Âu về thụ tinh nhân tạo.

Dù biết rằng, trường hợp của tôi rất ít cơ hội có con nhưng tôi vẫn muốn thử một lần cuối cùng. Đó là một ngày đông, trời Hà Nội đầy giông bão và cũng là ngày cuối cùng vị chuyên gia này ở lại Việt Nam. Tôi đứng trước cửa khách sạn, người ướt như chuột và run lập cập. Tôi xin được gặp bác sỹ. Sau khi biết trường hợp của tôi, ông cho biết, khi trị xạ, chồng tôi sẽ rất yếu, nhưng vợ chồng tôi vẫn còn cơ hội. Đó quả thực là những tia hy vọng mong manh nhưng vô cùng quý giá mà ông mang tới cho người phụ nữ bất hạnh như tôi lúc này.

Như một điều kỳ diệu, sau lần chuyển phôi đầu tiên, tôi đã có con. Vợ chồng tôi vỡ òa trong hạnh phúc. Cuối cùng, anh cũng thực hiện được mong ước lớn nhất trong đời mình.

Ngày con chào đời cũng là ngày chồng tôi mãi mãi ra đi. Tuy rằng, không trọn vẹn nhưng trong tôi vẫn rất hạnh phúc vì có thể giữ tình yêu của anh ấy sống mãi. Con gái tôi có đôi mắt giống hệt bố và đáng yêu vô cùng. Nhìn con yêu ngày càng lớn khôn, tôi cảm thấy những hy sinh của tôi và anh đã được đền đáp xứng đáng.

Cuộc sống nhiều thử thách và chỉ cần bạn kiên trì, nhất định hạnh phúc sẽ đến gần. Tôi đã làm được và bạn cũng vậy. Giấc mơ mang tên “Con yêu” rồi sẽ thành hiện thực, chỉ cần bạn đừng bao giờ từ bỏ".

An An H+