Bạn đọc viết

Tôi khó nhọc sinh con, còn anh “khó nhọc” bên bồ nhí

Tiểu Bắc

Health+ | Gia đình hạnh phúc ư? Tôi đã sống dưới cái bóng ấy trong 5 năm thì có đến 4 năm chồng "ăn phở" bên ngoài. Thậm chí, anh còn thảnh thơi an ủi bồ trong khi vợ đang vượt cạn.
Tôi khó nhọc sinh con, còn anh “khó nhọc” bên bồ nhí
Lấy nhau được 5 năm thì anh đã "ăn phở" 4 năm

Nhiều người vẫn bảo, chồng tôi vừa lịch lãm, giỏi kiếm tiền, chăm sóc vợ con chu đáo tôi còn đòi hỏi gì hơn? Nhưng có ngờ đâu anh lại có mối tình ngoài luồng với một cô sinh viên trẻ đang đi thực tập. Chính tôi cũng không tin anh có thời gian “nuôi bồ” với lịch công việc dày đặc và luôn có mặt đúng giờ ở nhà khi không có việc gì.

Tôi khó nhọc sinh con, còn anh “khó nhọc” bên bồ nhí - Ảnh 1Anh vẫn an ủi bồ nhí trong lúc tôi sắp sinh

Trong mắt người khác, anh là một người đàn ông tài giỏi, chèo chống một doanh nghiệp đang trên bờ vực phá sản tiến lên thành một công ty lớn mạnh. Ở nhà, anh là một người chồng đảm đang, biết rửa bát cho vợ mỗi ngày tôi bị đau lưng, đau bụng khi “ngày của chị em” gõ cửa. Nhìn chung, một người khó tính như tôi cũng phải công nhận, một người chồng như anh có "đào ba thước đất" cũng chưa chắc đã tìm ra.

Ấy vậy mà người chồng “sâu hơn ba thước đất” đấy đã khiến tôi suýt nữa thì tai biến thai sản trong lần sinh con thứ hai. Trộm vía, con và tôi đã vượt cạn an toàn. Đã từ lâu, tôi thường xuyên phải nhận được email của một cô gái lạ nói rằng có một cô sinh viên thực tập ở công ty chồng đang cặp kè chồng tôi, cố gắng kiếm một vị trí cho mình bằng nhan sắc và vốn tự có. Tôi hỏi thẳng chồng thì anh chỉ cười: “Em nghĩ anh có thời gian không?”. Đúng vậy, anh làm gì có thời gian!?

Rồi cũng tới ngày sắp sinh, thể trạng tôi vốn yếu ớt nên bác sỹ bảo tôi phải nằm lại viện để theo dõi. Nằm viện thời gian rảnh lại nhiều, nên tôi lục tất cả các thư mà tôi đã chặn. Tôi đứng hình khi thấy ảnh chụp chồng tôi với ai kia? Tại nhà tôi, ai đang ngồi ở vị trí mà tôi vẫn ngồi, đang ôm anh như tôi vẫn ôm? Mà ảnh kia nữa, họ còn vừa đi ra từ… khách sạn ư? Nước mắt từ đâu đã chảy ra ướt đầm hai bên má.

Tôi ngất lịm đi trong tiếng gọi hớt hải của cô y tá trực. Lúc tôi tỉnh lại thì con đã sinh, tôi chỉ thấy rất mệt và rất đau ở bụng dưới. Thì ra tôi đã phải sinh mổ. Ông bác sỹ hài hước bảo tôi vừa đi dạo cùng thần chết, cảm giác có tuyệt không? Nhưng tôi không cười nổi.

Xuất viện về nhà, tôi thấy khuôn mặt anh vẫn thế, vẫn cái vẻ mặt hối lỗi khi anh có công việc đột xuất mà không thể bên tôi trong lúc khó khăn (lần nào cũng thế) nhưng tôi cảm thấy bộ mặt ấy thật giả dối. Tôi bỗng cảm thấy sợ con người anh. Che giấu quá tốt, quá độc, quá thâm sâu. Tôi chợt nghĩ khả năng lừa vợ, dối con của anh có khi còn cao tay hơn khả năng kiếm tiền của anh. Cưới nhau đã được 5 năm, có với nhau đã hai mặt con, bây giờ tôi phải làm sao?

Dường như cảm nhận được sự khác lạ từ tôi, anh cũng bắt đầu có mặt ở nhà nhiều hơn, các chuyến công tác cũng dần ít đi nhưng điều đó đâu có thay đồi được gì. Tôi không muốn tự tay đập vỡ hạnh phúc gia đình này nhưng tôi cũng không thể nào đối diện với con người ấy. Tôi đang cảm thấy thực sự bế tắc.

bonghonggai...gmail.com